Loading...
Tôn Cảnh chạm vào bức tường ẩm ướt, cảm giác lành lạnh, mềm mịn như nhung. Cô đưa tay lên mũi ngửi thử. Mùi rêu! Tất cả giống như trước kia.
Duy chỉ có cô là khác.
Tôn Cảnh của trước kia để ý đến tiểu tiết, chứ không đau lòng vì chúng. Cô không rõ mình bước vào phòng chỉ huy ngầm thế nào. Chỉ là trong trái tim cô chợt có một khoảng tĩnh lặng. Một thứ gì đó lớn dần lên như bóng bay, chiếm chọn mọi không gian nhưng trống rỗng.
Tiếng máy móc roèn roẹt kêu, hàng trăm màn hình phủ kín tường. Hệ thống giám sát trong tay cô không tính là lớn nhất, nhưng nó đủ để cô có thể cập nhật được những tin tức mới nhất.
Nơi này… chính là tương lai của Thần Ưng.
Tôn Cảnh không phải kiểu người chịu chết trong vô vọng. Cô có phương án dự phòng…
Cạnh! Tiếng cửa bật mở. Thư Sinh ném bác sĩ Trung vào.
“Xin chào!” Cảnh mở miệng. Cô nhìn lão già lồm cồm bò dậy. Hai tay ông ta bị bẻ ngoặt ra sau, trói chặt. Khó khăn lắm ông ta mới có thể đứng dậy.
Thư Sinh đá lão một cái khiến gã quỳ mọp xuống.
“Đừng thô lỗ thế chứ. Đây là người đã cứu mạng ta đó.” Cảnh nhắc nhở, nhưng cô còn chẳng buồn đỡ ông ta ngồi lên ghế.
“Đồ đạo đức giả!” Bác sĩ Trung chửi thẳng, lão nhổ toẹt nước bọt vào cô.
Cảnh không tức giận. Cô lấy chân di di cái bãi nước bọt không thể nào bắn được đến chỗ cô. Cơn giận của ông ta… là chuyện rất bình thường. Ai bị đánh ngất rồi quẳng đến đây cũng sẽ hoang mang, tức giận, sợ hãi mà thôi.
“Tao đã cứu mày, Tôn Cảnh.”
“Cám ơn!” Cảnh đáp. “Nhờ có ông mà ta có thể sống đến bây giờ. Ta rất biết ơn ông.”
Lão ta ngớ người. Giọng điệu của cô… cô không hề nhạo báng hay móc mỉa. Đơn thuần đến mức… rợn người. Cái thứ quái quỷ này biết cám ơn ư? Không thể nào!
“Ngươi muốn gì…” Ông thở hổn hển. “Ngươi… ta không có… ta không biết người cần gì nhưng chắc chắn là ta không có thứ ngươi muốn.”
“Vậy sao?” Cảnh ngửa mặt lên trời. Trong căn hầm này, mắt cô chẳng thể nào với tới bầu trời. Cô thở dài một tiếng, rồi gục xuống. Nét mặt ngoan hiền biến mất, thay vào đó là một kẻ máu lạnh.
Không có vũ khí trong tay, nhưng Cảnh nổi tiếng là kẻ thích dùng nắm đấm hơn là vũ khí. Cô chạm vào cổ lão, sờ vào mạch máu đập từng nhịp căng thẳng. Cô mở miệng, phả ra hơi sương lạnh lẽo.
“Ông nhiều bí mật quá. Ta tìm không ra. Vậy nên, đối với những thứ không giá trị ta không có thói quen giữ lại làm gì?”
“Tôn Cảnh! Ngươi…” Không để ông nói thêm gì, cô siết cổ lão bằng một tay.
Mặt ông ta đỏ lên vì thiếu dưỡng khí, rồi lại trắng bệch, sau cùng là màu tím gan heo. Miệng ông ta ngáp ngáp như con cá bị ném lên bờ. Cơ thể ông giãy giụa, nước mắt nước mũi trào cả ra.
Thư Sinh giơ tay lên định cản lại nhưng sau cùng cậu lại ngừng lại. Hai kẻ máu lại đó nhìn ông ta chết dần dần, từ từ, bình tĩnh đến lạ lùng. Chân tay ông co giật, giãy giụa lần cuối…
Cảnh buông tay!
Lão ta ngã lăn ra sàn. Cơ thể ông ta giống như một con đỉa bị quăng vào lò vôi vậy. Một phần là do cơn ho sù sù vang lên từng hồi. Phần còn lại, có lẽ là phản ứng thuần túy của cơ thể.
Bác sĩ Trung tưởng mình vừa mới gặp chúa. Không! Lão đã thấy chúa rồi, chỉ là chúa cách ông một cánh cổng. Thật may mắn, ông chưa đi qua cánh cổng thiên đàng.
Mắt ông hoa lên, dòng máu nóng từ tim xộc thẳng lên đầu.
Người ông bị nhấc bổng lên, đặt xuống ghế.
Cơn ho vẫn chưa dứt, cơ thể ông đổ ngả đổ nghiêng. Thư Sinh tốt bụng kéo ông ngồi tựa cho vững.
Ông không hiểu nổi, rốt cuộc thì Tôn Cảnh muốn gì. Vừa rồi… nó thật sự muốn giết chết ông. Nhưng tại sao? Nói đúng ra, ông cũng không biết nó muốn gì ở ông… Trong một giây quyết định, nó mơi tha cho ông một mạng.
Nó vẫn đợi ông… đợi ông có thể cung cấp điều nó muốn. Hoặc căn phòng này sẽ là hiện trường gây án…
Rõ ràng, vừa rồi không phải một lời đe dọa. Nó định làm thật nếu không có… cậu trai này. Cậu ta không phải kẻ có quyền lực tối cao ở đây, nhưng rõ ràng cậu ta có thể can thiệp.
Một kẻ có thể nắm được toàn bộ Thần Ưng như Tôn Cảnh sao có thể là một người hiền lành. Thời gian qua ông đã bị vẻ ngoài đó lừa dối, mà không… sao có thể đề phòng một “đứa trẻ” như vậy chứ. Cô ta có nụ cười như trẻ thơ, một đứa trẻ yếu đuối cần một con đường sống. Ông đã từng như là bầu trời của con bé.
“Tôn Cảnh cũng bình tĩnh rồi nhỉ?” Thư Sinh vẫn đứng sau lưng bác sĩ Trung. “Đừng manh động thế chứ, ả yêu nữ này. Dọa người ta chút thôi chứ ai lại làm thật. Chúng ta là công dân tốt, luôn tuân thủ luật pháp mà.”
Cảnh không cãi lời. Cô chỉ liếc cậu một cái. Dù không phản bác câu nào, nhưng cái mặt của cô thì đã hiện đủ phụ đề.
Cô quay đi, uống nốt bình dịch dinh dưỡng.
“Bác sĩ Trung, tôi là Thư Sinh - phó quân đoàn trưởng của Thần Ưng. Hân hạnh gặp mặt!” Thư Sinh cho ông đầy đủ lễ nghĩa nên có. “Thay mặt Thần Ưng, tôi xin chân thành cảm ơn ông đã cứu sống người phụ nữ quan trọng nhất với chúng tôi - cô Tôn Cảnh.”
Thư Sinh nắm lấy vai ông vỗ nhè nhẹ như an ủi. Giọng cậu đầy truyền cảm, nó rót vào tai ông như mật ngọt.
“Thật thất lễ khi phải mới ông đến đây giờ này. Nhưng xin hay thông cảm cho chúng tôi, đây là trường hợp khẩn cấp.”
Thư Sinh chìa tay về phía Tôn Cảnh giải thích.
“Cánh của Cảnh… dường như hơi khác trước đây nhỉ? Ông có thể giải thích một chút cho chúng tôi về chuyện này không?”
Bác sĩ Trung nuốt nước bọt. Ông biết những kẻ này… đã biết gì đó. Bọn họ tinh ranh hơn ông nghĩ.
“Cánh của Thần Ưng đại diện cho toàn bộ bản chất của người đó.” Thư Sinh ghé sát tai ông, nói nhỏ như thì thầm.
Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenTV: https://www.tvtruyen.com/than-ung/chuong-18
“Nhưng lạ thay, cánh mới của Cảnh… nó dường như… không phải là của cô ấy nhỉ?”
Bác sĩ Trung hơi run lên. Ông tưởng Thần Ưng chỉ là tấm khiên thịt hữu hiệu của An Lạc, nhưng xem ra bọn họ còn ranh ma hơn tưởng tượng. Việc một Thần Ưng tạo ra được 2 đôi cánh là điều không bao giờ xảy ra được.
Ông… nên nói gì đây? Nói chiếc cánh đó của người khác… hay là nói…
“Ông đã trộm nó ở đâu.” Cảnh lên tiếng thay cho suy nghĩ của ông. “Ta nóng tính chứ không có dễ nói chuyện như Thư Sinh đâu. Có lẽ mấy kẻ như ông sẽ muốn hỏi tại sao ta lại biết… Nói đơn giản thì cánh của bọn ta không khác gì chân, tay, nội tạng… nhét thứ không phải của mình vào người, tất nhiên sẽ có phản ứng đào thải.”
Cảnh dứt lời, cô giơ bàn tay đang hơi run run lên. Giọng cô hơi nghẹn lại, đè nén cơn giận xuống tận cùng, khiến bản thân phải bình tĩnh lại.
“Nó cũng là một trong những phản ứng… không thích hợp. Sớm muộn gì nó cũng sẽ giết chết ta.”
“Thì… thì ra là vậy.” Giọng ông ta run run vì kích động. “Ha ha ha ha!”
Bác sĩ Trung cười điên cuồng. Nỗi sợ chợt bay biến, ông kích động đến mức muốn đứng bật dậy. Thư Sinh phải đè chặt ông ta xuống.
“Ha ha ha ha… ha… ha…” ông ta cười đến thiếu dưỡng khí. “Thành… thành công rồi…”
Ông ta nhìn Cảnh, điệu cười đáng sợ đó khiến cô không thoải mái. Cô lùi lại vài bước, tránh ra bác sĩ Trung như sợ ôn dịch.
“Ta tạo ra được thứ… thứ còn tuyệt vời hơn Sát Thần… Bạo Thần…”
Bác sĩ Trung ngọ nguậy muốn đứng dậy. Thư Sinh giữ chặt hơn.
“Làm ơn! Làm ơn cởi trói.” Ông vẫn cười điên cuồng. “Ta thành công rồi! Cho ta… cho ta chạm vào Thần của ta.”
Thư Sinh liếc mắt hỏi ý kiến, Cảnh khẽ gật.
Thoát khỏi dây trói, lão ta kích động đến mức đi được hai bước đã vấp ngã. Cả người lão bò ra sàn, lão lết đến gần cô. Bác sĩ Trung quỳ xuống, lão nâng chân cô lên, hôn lên giày của cô.
“Thần của ta… xin hãy… cho ta chiêm ngưỡng cánh của Ngài.”
Cảnh nổi da gà vì kinh tởm. Lại thêm một kẻ phát cuồng vì Thần Ưng. Những kẻ tàn ác đến tận cùng. Vì ham muốn tạo ra những thứ hoàn hảo mà… Anh em của cô, những đứa trẻ ở cùng cô giai đoạn thí nghiệm đó đã chết. Chết sạch! Chết trong đau đớn.
Cô cởi bỏ hai lớp áo khác ngoài. Từng sợi gai từ lưng chòi ra ngoài, nó tua tủa, gai góc và nhuốm đầy máu tươi. Không rõ là bao nhiêu sợi, nhưng Cảnh co cụm nó lại tạo thành một đôi cánh đen.
“Ha… ha ha… tuyệt… tuyệt đẹp.”
“Kinh tởm!” Cảnh nhếch môi chặt đứt lời điên cuồng của lão ta. “Ngươi lấy những thứ này ở đây ra?”
“Nữ hoàng!” Bác sĩ Trung với tay chạm vào một sợi cánh. Máu dính lên tay lão ta. “Là nữ hoàng. Bà ta muốn có Bạo Thần. Nhưng… bà ta hiểu cái quái gì chứ. Sát Thần hay Bạo Thần cũng chỉ là phế phẩm.”
Cơn ói trào lên họng, Cảnh bụp miệng lại. Cô cố nhịn. Càng lúc càng khó hơn.
“Dịch dinh dưỡng không đủ chất cho ngài đâu. Ngài cần những loại protein khác. Giống loài săn mồi, cần thịt tươi.”
“Không cần ông nhắc.” Cảnh rút chân lại. “Ta biết điều đó. Ta thử rồi.”
“Tuyệt vời lắm đúng không?” Bác sĩ Trung mong mỏi câu trả lời của cô.
Cảnh cúi người, cô hỏi ngược lại:
“Ông vẫn muốn thí nghiệm lên ta đúng không? Cho ông cơ hội đó… điều kiện của ta là phải tuyệt đối trung thành.”
“Tất nhiên rồi! Ngài sẽ cho phép chứ? Ta có rất nhiều điều muốn làm. Ta sẽ phục tùng ngài… mãi mãi.”
***
“Tin lão thật à?” Thư Sinh hỏi cô.
Gã đã tiễn bác sĩ Trung về bệnh viện an toàn.
“Không tin cũng phải tin thôi. Ai bảo lão là con trai của Hồ Hồi.” Cảnh đáp lại. Cô vẫn không vui vẻ gì với cuộc gặp vừa rồi. Tất cả những gì còn đọng lại chỉ là cảm giác mắc ói với tên điên - những tên điên cuồng nghiên cứu khoa học.
Thư Sinh chạm vào lưng cô, vết thương đã khô máu chỉ có những đường mờ mờ như vết xước. Nó không lành lại.
“Còn đau không?” Thư Sinh lặng lẽ lau vết máu.
“Vậy còn cậu, mỗi lần xòe cánh ra có đau không?”
Thư Sinh không trả lời.
Bởi lẽ họ đã hiểu quá rõ cảm giác ấy. Nó chẳng khác gì chuyện tự tay cầm dao rạch lên bản thân vài đường.
“Giờ thì tính sao đây? Kế hoạch vẫn tiếp tục à?” Thư Sinh lấy đồ của mình đưa cho cô. Cảnh cũng chẳng ngần ngại gì mà cởi bỏ áo ngoài. Thân trên còn đúng cái áo lót nửa người che đi phần quan trọng.
“Tất nhiên rồi! Dù sao thì cũng đã mồi được Lan Đình một chút. Sớm muộn gì vị đó sẽ can thiệp vào chuyện của Bộ Quốc Phòng. Không thể để tình hình như hiện tại mãi được. Ta chán ngán cuộc chiến này lắm rồi. Kết thúc nó đi thôi!” Cảnh vừa mặc áo vừa nhíu mày. “Nhìn gì chứ?”
“Cũng không có gì để nhìn mà.” Thư Sinh phân trần. “Đều là anh em cả mà, Lão Tôn.”
“Ai làm anh em với Bé Cọt chứ.” Cảnh dùng tông giọng của gã để nhại lại.
Xem ra các tri kỷ thường được sản xuất theo lô. Một người không coi bạn là con gái, sẵn sàng móc mỉa vụ “đinh vít” bằng cái biệt danh tả khỉ. Đứa bạn cũng không kém cạnh, lôi đặc điểm của đáng xấu hổ ra đốp chát lại.
Cả hai gầm ghè nhau, thiếu điều đấm nhau một trận.
“Lão Tôn à! Sao lại nóng tính thế chứ. Hạ hỏa! Hạ hỏa!”
“Đã ai nói gì đâu. Đã làm gì đâu mà phải hạ hỏa chứ, bé Cọt yêu dấu.”
Không rõ là ai vung cú đấm trước, nhưng rõ ràng Tôn Cảnh không hề chịu thiệt chút nào. Thư Sinh vừa mới bắt đầu đã bị đẩy đi xa vài mét.
“Có gì ra ngoài “nói chuyện”. Ai lại tâm sự ở nơi làm việc chứ.” Cảnh chỉ ra cửa. Thư Sinh giơ tay khóa cửa lại. “Vậy là bắt buộc phải tâm sự kín à? Ta vừa mới thay áo thôi mà?”
“Không dùng cánh là được!”
Cảnh ồ lên một tiếng. Còn định ra luật lệ ạ? Vậy, cô sẽ ra tay trước xem sao.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.